Bài thơ: Chiều ký túc xá !

Bài thơ: Chiều ký túc xá !
Đánh giá bài viết


Chiều ký túc xá !
Hoàng hôn một buổi chiều tà
Chênh vênh vách đá thật là cô đơn
Ngoài trời gió lạnh từng cơn
Cỏ cây hoa lá cùng nhau rì rào
Trên trời có một ngôi sao
Đại học thủy sản người vào người ra
K7 heo hút người qua
Hoàng hôn ký túc thật ra là gì ?

Giới thiệu: Đây là bài thơ mà lúc ngẫu hứng mình đã nghĩ ra, đó là vào một buổi chiều còn đọng lại vài tia nắng, lúc mà ánh sáng mặt trời chỉ còn lại lấp lóe sau khe núi. Ngồi một mình ở ngoài hành lang ký túc xá, tâm trạng bỗng thấy bình yên đến lạ. Trong cuộc sống bộn bề vội vã, những ồn ào của cuộc sống bỗng trở thành một khung cảnh thật ảo diệu. Một khung cảnh buổi chiều trường đại học với những vách đá chênh vênh.

Gió bỗng xào xạc từng cơn nge thấy lành lạnh, như cảm nhận được từng ngọn cỏ đang lung lay theo gió. Cái lạnh của khúc giao mùa sao thấy thoải mái quá, như một cái gì đó mới mẻ đang dần xuất hiện… Đâu đó những cành hoa lung lay phảng phất mùi hương hoang dại, mang một cái gì đó thật xa xôi.

Đó là lúc bầu trời bắt đầu chập tối, sự hiện diện của ánh sáng ban ngày như là một sự huyền diệu, để lại ánh sáng của những ngôi sao lấp lóe trên bầu trời. Đâu đó một ngôi sao sớm báo hiệu cho màn đêm đã đến và mọi thứ sắp chìm vào màn đêm lạnh lẽo.

Ngoài kia, người người vẫn tấp nập bon chen nhau đi qua những ngã đường, tiếng xe rít hồi inh ả. Trước cổng trường đại học vẫn náo nhiệt và tấp nập như mọi khi. Trái với hình ảnh đó là một góc nhỏ, con đường về ký túc k7 sao bình yên quá, vắng lặng, một vài bóng người ở xa xa và dần dần đi mất hút.

Ngồi tại đây, hàng lang k7, chợt thấy cuộc sống thật bình yên. Hít thở một hơi dài và đứng dậy, màn đêm đã bắt đầu buông xuống, bầu trời đã lấm tấm vài ngôi sao hiện lên. Màn đêm bao phủ ký túc k7, lạnh lẽo, vắng vẻ như một thứ gì đó đang bị quên lãng…

Đánh giá bài viết